Nữ Anh hùng với tấm lòng thiện nguyện

09:57 16/12/2015
Trở về sau chiến tranh với thương tật đầy người, nhưng chị vẫn nỗ lực sống và vượt lên số phận bằng ý chí can trường, thầm lặng gieo những mầm xanh thiện nguyện cho đời. Đó là nữ Anh hùng LLVTND Trần Thị Chính (thương binh 1/4, quê xã Điện Thọ, thị xã Điện Bàn, Quảng Nam)…

Trong buổi họp mặt của những người lính từng tham gia cách mạng ở chiến trường Quảng Đà, vào một ngày giữa tháng 12-2015, tôi  may mắn được gặp nữ Anh hùng Trần Thị Chính. Năm nay đã 70 tuổi, nhưng bà vẫn còn minh mẫn lắm. Nhớ về tuổi thơ và một thời cầm súng tham gia cách mạng, bà trải lòng: “Thuở tôi tròn 5 tuổi, cha hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Lên 10 tuổi thì mẹ mất vì những trận đòn tra tấn dã man của giặc, bỏ lại 7 chị em tôi côi cút giữa đời.

Nữ Anh hùng Trần Thị Chính và đồng đội.

Theo con đường cách mạng của cha mẹ, 11 tuổi tôi đã xung phong làm công tác giao liên ở địa phương, với mong muốn cống hiến sức mình vì độc lập nước nhà”. Bên những đồng đội năm xưa, bà Chính kể tiếp câu chuyện từ ngày chập chững bước chân vào hàng ngũ cách mạng, đảm trách thông tin liên lạc, dẫn đường cán bộ xuống cơ sở, bà đã không ít lần đối mặt với cái chết, song lần nào cũng giữ được bình tĩnh đưa đường giúp bộ đội thoát khỏi vòng vây kẻ địch…

Và, cái ngày đầu tháng 11-1963, trở thành cột mốc thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa trong tâm trí người con gái dũng cảm lấy thân mình chắn trước 22 xe tăng giặc để giải cứu 8 đồng đội trọng thương, thoát chết trong gang tấc.

“Lúc đó hàng trăm tên giặc nhất quyết san bằng đám mía nơi 8 đồng chí đang bị thương ẩn nấp. Không còn cách nào khác, tôi bèn nằm giãy giụa, khóc than rằng đám mía này là miếng cơm nuôi 7 chị em tôi, xin họ đừng chà nát. Khoảng chục tên giặc lao tới giật tóc, đạp tới tấp vào mặt, nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đựng mà gào thét. Trước sự việc, bọn giặc lái xe tăng chuyển sang đi ngả khác và tôi đã nhanh chóng đưa 8 đồng chí thương binh về chiến khu an toàn”.

Khi hòa bình lập lại, một trong 8 thương binh được bà Chính giải cứu năm ấy là ông Bàn Huy Tâm, đã lặn lội từ Tuyên Quang vô Quảng Nam để tìm gặp ân nhân ngày trước chưa nhìn tỏ mặt nhau. Trong cuộc hội ngộ, họ ôm chầm lấy nhau nghẹn ngào. Những dòng lệ cảm động của người mang ơn kèm theo giọt nước mắt hạnh phúc của người con gái một thời quên thân vì đồng đội cứ thế chan hòa, đong đầy nghĩa tình người lính…    

Trong chiến đấu, bà Chính không may bị thương nặng. Mắt phải và tay phải cùng chân trái của bà bây giờ chỉ là… “tầm gửi” trên cơ thể khiếm khuyết. Nhưng, bà nhẹ nhàng bảo: “Nếu phải hy sinh cả mạng sống vì hòa bình của đất nước thì tôi cũng chấp nhận. Một chân đã mất, tay bại liệt và con mắt mù lòa này của tôi chỉ là một phần máu thịt được hòa quyện vào máu xương của hàng nghìn đồng đội đã vĩnh viễn nằm xuống để cho đất nước đứng lên”. 

Đáng trân trọng, trong suốt mấy chục năm qua, bà Chính đã chọn cho mình một cuộc sống hết sức bình dị. Trong nhà bà, thứ quý giá nhất có lẽ là cái tivi đời cũ được đồng đội tặng từ sau ngày đất nước hòa bình. Và, cũng chính nhờ chiếc tivi này là sợi dây kết nối tấm lòng hảo tâm của bà đến với những mảnh đời bất hạnh. Bà đã không quản ngại gian khổ, nắng mưa, cố quên đi những cơn đau nhức từ những vết thương khi trời trở lạnh, để mà trèo non, lội suối tìm đến các địa chỉ cần giúp đỡ. 

Và, những chuyến đi tiền trạm do bà khởi xướng luôn nhận được sự ủng hộ của đồng đội và các nhà hảo tâm gần xa. Chăn gối, quần áo, sách vở, gạo, mắm… là những vật phẩm mà bà và đồng đội, cùng các nhà hảo tâm mang đến trao tận tay cho người nghèo trên khắp mọi miền đất nước. Bà không còn là người xa lạ với bao bệnh nhân nghèo ở các bệnh viện tại tỉnh Quảng Nam, TP Đà Nẵng. 

“Mỗi tuần, tôi và anh em trong Hội Cựu chiến binh TP Đà Nẵng tổ chức nấu 500 suất cháo, cơm rồi mang đến các bệnh viện nhằm san sẻ một phần khó khăn với người nghèo đau ốm. Còn trao quà cho các địa phương vùng sâu, vùng xa thì tổ chức định kì hằng tháng, nguồn kinh phí do mình tự đi vận động ở nhiều đơn vị, cá nhân trong cộng đồng xã hội”, bà chia sẻ bằng một nụ cười nhân hậu.

Hà Ngọc

Những ngày cận Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, cửa ngõ từ TP Hồ Chí Minh về các tỉnh, thành miền Tây ghi nhận sự thay đổi tích cực. Dù lưu lượng phương tiện tăng cao, các tuyến huyết mạch vẫn duy trì sự thông suốt nhờ công tác phân luồng khoa học và những “trạm dừng chân nghĩa tình” đầy nhân văn từ lực lượng CSGT.

Đọc tiểu thuyết lịch sử Trung Quốc, chúng ta thường mê mẩn với những chiến mã nổi tiếng như Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử, Xích Thố, Ô Vân Đạp Tuyết, Đích Lư... Nhưng, ít người biết rằng, trong lịch sử nước ta, cũng không hiếm những chiến mã lừng danh. Chỉ có điều, chúng ta ít tiểu thuyết lịch sử nổi tiếng để đưa câu chuyện đến với đông đảo công chúng.

Ngày 15/2 (tức ngày 28 tháng Chạp), ghi nhận của phóng viên Báo CAND cho thấy, trên nhiều tuyến phố tại Hà Nội, giao thông  thông thoáng khác hẳn ngày thường. Tại khu vực bến xe phía Nam, nước Ngầm, Mỹ Đình, lượng khách đi lại cũng đã thưa hơn. Không khí ở Cảng hàng không quốc tế Nội Bài cũng dần “hạ nhiệt”.

Ngày 15/2, Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) đã công bố Thông tư ban hành Quy chế tuyển sinh các ngành đào tạo trình độ đại học và ngành Giáo dục Mầm non trình độ cao đẳng năm 2026 sau khi tiếp thu các góp ý của xã hội, đặc biệt là chuyên gia, học sinh, giáo viên và các cơ sở giáo dục. 

Bảo hộ công dân là công tác “muôn hình vạn trạng”, Thứ trưởng Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng cho rằng giữa những bất ổn toàn cầu ngày càng gia tăng, bất định và khó lường, câu chuyện bảo hộ công dân lại càng phức tạp hơn nữa.

Trước thềm Xuân Bính Ngọ 2026, tìm về vùng đất Xuân Thành, xã An Xuân, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên trước đây – nay thuộc địa phận xã Tuy An Tây, tỉnh Đắk Lắk; đắm mình trong không gian sương mù lãng đãng trên những ngọn đồi, ngồi bên tách trà thơm hương vị đồng quê nơi này, nhấm nháp đặc sản chuối ép sấy dẻo nổi tiếng, PV Báo CAND được nhiều lão nông kể chuyện Hội đua ngựa Gò Thì Thùng.

Những năm qua, đặc khu Thổ Châu (tỉnh An Giang) đã có những bước chuyển mình rõ nét, toàn diện trên các lĩnh vực kinh tế, văn hoá-xã hội, quốc phòng và an ninh. Những đổi thay hôm nay không chỉ là những công trình hạ tầng được đầu tư, đời sống nhân dân ngày càng nâng cao, mà quan trọng hơn, đó là minh chứng sinh động cho sự đúng đắn, nhất quán trong đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và sự quan tâm sâu sắc của Trung ương, của tỉnh và địa phương đối với vùng biển, đảo tiền tiêu của Tổ quốc.

Những ngày đầu năm 2026, khi hoa mận, hoa đào khoe sắc khắp núi rừng Tây Bắc, chúng tôi có dịp đến thăm Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Lai Châu - đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới. Năm 2025, đơn vị đã ghi dấu ấn với cuộc đột kích vào tận sào huyệt, bắt 59 đối tượng trong đường dây lừa đảo hơn 8.000 người, với số tiền khoảng 300 tỷ đồng, tại Vương quốc Campuchia.

“Bờ sông lặng sóng” - tên truyện ngắn của Vũ Ngọc Thư, được trao giải Nhì (không có giải Nhất) Cuộc thi truyện ngắn Báo Văn nghệ 2022-2024 - bỗng trở thành một ẩn dụ gợi nhiều suy nghĩ cho đời sống văn chương Việt 2025.

Tháng 11/2025, miền Trung, Tây Nguyên đất trời vần vũ, ngày lại ngày, mưa đổ sụt sùi, cả vùng trắng xóa. Nước từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ về, càn quét làng mạc, dân cư trong tích tắc. Trong tiếng thất thanh cầu cứu của đồng bào, một mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát được Giám đốc Công an tỉnh Lâm Đồng ban ra: Khẩn cấp cứu dân!

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文