Khi lợi nhuận làm lệch lạc an ninh toàn cầu

07:11 14/07/2025

Thế giới ngày nay đang chứng kiến một nghịch lý đáng báo động: Trong khi hòa bình và hợp tác được tôn vinh như giá trị cốt lõi của nhân loại, các ngân sách quân sự lại liên tục phá kỷ lục...

Từ Ukraine đến Gaza, Sudan đến Syria, và những điểm nóng tranh chấp khác, bản đồ địa chính trị nhuộm màu xung đột không phải vì thiếu giải pháp ngoại giao, mà bởi một thực tế phũ phàng: Chiến tranh đã trở thành ngành công nghiệp sinh lời khổng lồ, nơi lợi nhuận bẻ cong khái niệm an ninh và biến máu đổ thành dòng chảy tài chính. Như nhà kinh tế học Joseph Stiglitz cảnh báo: "Khi chiến tranh thành mô hình kinh doanh, an ninh quốc gia chỉ là chiêu bài che đậy cho lợi ích nhóm".

Sự chuyển hóa tai hại này không diễn ra ngẫu nhiên, mà là kết quả của một quá trình được tính toán kỹ lưỡng, được minh chứng bằng những con số không thể chối cãi. Dữ liệu từ Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI) năm 2025 vạch trần sự thật kinh hoàng: Chi tiêu quân sự toàn cầu năm 2024 đạt  mức cao nhất trong lịch sử với 2.718 tỷ USD, tăng 9,4% chỉ sau một năm.

Đáng chú ý, 55% trong số này đến từ khối NATO, với 18/32 thành viên lần đầu vượt ngưỡng 2% GDP, một con số vượt xa cam kết ban đầu của liên minh. Mỹ tiếp tục thống trị với 877 tỷ USD, chiếm 63% tổng chi của NATO, trong khi Nga tăng chi 38% bất chấp trừng phạt quốc tế, đạt mức kỷ lục 7,1% GDP. Những con số này không chỉ phản ánh căng thẳng địa chính trị, mà còn minh chứng cho sự trỗi dậy của một nền kinh tế chiến tranh có tổ chức, nơi lợi nhuận thúc đẩy leo thang xung đột thay vì tìm kiếm giải pháp hòa bình.

Tiến sĩ Nan Tian, chuyên gia hàng đầu của SIPRI, nhấn mạnh trong phân tích mới nhất: "Tăng trưởng quân sự đang vượt xa tăng trưởng kinh tế toàn cầu gấp ba lần. Đó không còn là dấu hiệu cảnh báo, mà là bằng chứng cho thấy đầu tư vào hủy diệt đang lấn át đầu tư vào phát triển bền vững - một sự đảo lộn giá trị nguy hiểm".

Chiến tranh đã trở thành ngành công nghiệp sinh lời khổng lồ, nơi lợi nhuận bẻ cong khái niệm an ninh. Ảnh minh họa

Động lực chính của vòng xoáy điên rồ này nằm ở ngành công nghiệp vũ khí - trái tim tối tăm của cỗ máy chiến tranh. 100 tập đoàn quốc phòng lớn nhất thế giới bán hàng trị giá 597 tỷ USD năm 2022, bất chấp suy thoái kinh tế toàn cầu, cho thấy sức đề kháng phi lý của ngành công nghiệp này trước nghịch cảnh. Các "gã khổng lồ" như Lockheed Martin hay BAE Systems không chỉ thụ động hưởng lợi từ chiến tranh, họ chủ động định hình chính sách an ninh thông qua mạng lưới ảnh hưởng chằng chịt.

Theo một báo cáo gây chấn động của Tổ chức Minh bạch Quốc tế (năm 2024), các tập đoàn này chi tới 400 triệu USD/năm để vận động hành lang tại Washington, Brussels và các thủ đô quyền lực khác, tương đương ngân sách y tế của năm quốc gia châu Phi cộng lại. Chính sự thâm nhập có hệ thống này khiến khái niệm an ninh bị bóp méo một cách có chủ đích, biến "mối đe dọa" thành sản phẩm có thể thổi phồng hoặc dựng lên theo đơn đặt hàng.

Giáo sư Andrew Feinstein, tác giả cuốn "Công nghiệp Bóng tối" dựa trên 7 năm điều tra, chỉ rõ: "Chiến tranh Iraq 2003 là sản phẩm hoàn hảo của một liên minh ngầm: Chính trị gia cần kẻ thù để tái đắc cử, doanh nghiệp vũ khí cần thị trường mới và truyền thông cần câu chuyện giật gân để duy trì rating. Đó không phải sai lầm, mà là một vụ đầu tư có lãi được tính toán lạnh lùng".

Hậu quả tất yếu của sự bẻ cong trắng trợn này là sự lãng phí nguồn lực ở quy mô chưa từng có. Thay vì tập trung vào giải pháp dài hạn như ngoại giao phòng ngừa, xây dựng thể chế, hay chống biến đổi khí hậu - những mối đe dọa thực sự của thế kỷ XXI - các chính phủ đổ tiền vào vũ khí trong khi nhu cầu cơ bản của người dân bị bỏ ngỏ. Ấn Độ, nơi 228 triệu người sống dưới mức nghèo và hệ thống y tế công quá tải trầm trọng, vẫn chi 86,1 tỷ USD cho quân sự năm 2024, đủ để xóa bỏ nạn suy dinh dưỡng toàn quốc trong 15 năm. Tương tự, ngân sách quốc phòng Israel tăng 65% khi Gaza chìm trong khủng hoảng nhân đạo, nơi 80% dân số phụ thuộc viện trợ lương thực.

Tiến sĩ Sam Perlo-Freeman, cựu Giám đốc nghiên cứu SIPRI, phân tích trong một bài báo học thuật gần đây: "Chúng ta đang chứng kiến sự "quân sự hóa an ninh" như một căn bệnh nan y: Mọi thách thức từ biến đổi khí hậu, đại dịch đến bất bình đẳng đều bị gán mác vấn đề quốc phòng để biện minh cho ngân sách khổng lồ. Đây là sự chuyển hướng nguy hiểm khiến chúng ta đánh mất khả năng giải quyết gốc rễ vấn đề".

Cơ chế vận hành của hệ thống tàn bạo này tạo thành vòng tròn luẩn quẩn không lối thoát. Giai đoạn đầu, nhu cầu vũ khí được kích thích nhân tạo thông qua các báo cáo "rủi ro an ninh" do chính nhà sản xuất tài trợ, như trường hợp Viện Nghiên cứu Chiến lược RAND nhận 26 triệu USD từ các tập đoàn quốc phòng năm 2023. Tiếp theo, các dự án vũ khí biến thành công cụ vận động tranh cử khi tạo việc làm tại các khu vực bầu cử then chốt, ví dụ, nhà máy sản xuất tên lửa ở Ohio quyết định 20.000 phiếu bầu quan trọng.

Cuối cùng, việc xuất khẩu vũ khí đến điểm nóng khiến căng thẳng không ngừng leo thang, đảm bảo thị trường luôn "nóng" để duy trì dòng doanh thu. Tướng về hưu H.R. McMaster thừa nhận trên Foreign Policy: "Lợi ích kinh tế địa phương thường định hình chính sách quốc phòng nhiều hơn các đánh giá chiến lược khách quan".

Nhưng đằng sau những con số ấn tượng và các bản hợp đồng béo bở là bi kịch không lời của người dân thường. Khi an ninh bị định nghĩa một cách phiến diện bằng sức mạnh quân sự, các nhu cầu sống còn bị bào mòn. Theo báo cáo "Chi phí Cơ hội" của Ngân hàng Thế giới (WB) năm 2025, cứ mỗi 1 tỷ USD chi cho vũ khí, nhân loại đánh đổi: 300.000 ca mổ tim cứu sống trẻ em, hoặc 1.000 trường học cho nửa triệu học sinh, hoặc hệ thống nước sạch cho 10 triệu người. Cùng lúc đó, công nghệ quân sự len lỏi vào đời sống dân sự dưới chiêu bài "an ninh nội địa". Sự xói mòn ranh giới này không chỉ làm suy yếu nền tảng dân chủ, mà còn biến công dân thành mục tiêu giám sát tiềm năng - một nghịch lý khi những công cụ thiết kế cho chiến trường nay quay về áp chế chính người tài trợ chúng.

Phá vỡ vòng luẩn quẩn chết người này đòi hỏi giải pháp căn cơ và can đảm. Trước hết, minh bạch hóa ngân sách quân sự thông qua áp dụng tiêu chuẩn kiểm toán quốc tế nghiêm ngặt như ISA 620 cho mọi hợp đồng vũ khí là bước không thể trì hoãn, đặc biệt khi 40% ngân sách quốc phòng các nước G20 không được giám sát độc lập. Song song đó, cần chặn đứng "cánh cửa xoay" - hiện tượng quan chức quốc phòng chuyển sang làm việc cho tập đoàn vũ khí - bằng luật cấm tối thiểu 10 năm, như đề xuất của Thượng nghị sĩ Mỹ Elizabeth Warren. Quan trọng hơn, định nghĩa lại an ninh theo hướng lấy con người làm trung tâm là yêu cầu sống còn, bằng cách đưa chỉ số An ninh Con người (HSI) của UNDP (Chương trình Phát triển của Liên hợp quốc) - bao gồm y tế, môi trường, bình đẳng - vào báo cáo quốc gia thay vì chỉ tập trung vào chỉ số sức mạnh quân sự. Về mặt kinh tế, việc áp thuế 50% lợi nhuận siêu ngạch của tập đoàn vũ khí trong khu vực xung đột sẽ tạo rào cản hiệu quả, đồng thời tái đầu tư vào quỹ nhân đạo quốc tế. Hậu quả của sự lệch lạc tập thể này giờ đây hiển hiện khắp nơi như lời cảnh tỉnh.

Xung đột Nga-Ukraine khiến giá lương thực tăng 34% tại châu Phi theo Tổ chức Lương thực và nông nghiệp của Liên hợp quốc (FAO) năm 2024, đẩy thêm 26 triệu người vào nạn đói. Căng thẳng tại eo biển Hormuz làm chi phí vận tải biển tăng 250%, khiến giá hàng hóa toàn cầu chao đảo. Mỗi phút thế giới đổ 5,2 triệu USD vào quân sự, thì cũng trong khoảng thời gian ấy, cứ mỗi 4 giây một người chết đói (theo Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc) - sự tương phản đau đớn giữa đầu tư vào công cụ hủy diệt và sự thờ ơ với sinh mạng con người.

Kết cục của câu chuyện đã được Tổng Thư ký Liên hợp quốc António Guterres khái quát trong diễn văn nhân Ngày Hòa bình Thế giới: "Chúng ta đang đối mặt với sự lựa chọn mang tính bước ngoặt: Tiếp tục đầu tư vào con đường diệt vong, hay chuyển hướng nguồn lực khổng lồ này để xây dựng nền văn minh hòa bình dựa trên công lý và phát triển bền vững".

Thách thức lớn nhất không phải là thiếu vũ khí hay công nghệ giết chóc, mà là thiếu tầm nhìn và can đảm chính trị để nhận ra sự thật tàn khốc: Khi an ninh trở thành mặt hàng kinh doanh, chính nhân loại - với những cơ thể mong manh và khát vọng hòa bình - trở thành nguyên liệu thô bị nghiền nát trong cỗ máy lợi nhuận khổng lồ không hồn.

Đặng Hà

Sau khi Báo CAND đăng tải loạt bài phản ánh, UBND tỉnh Quảng Trị và Công ty TNHH Sơn Hải Thủy điện Quảng Trị đã liên tiếp có các văn bản liên quan đến đề xuất nạo vét, tận thu khoáng sản tại Thủy điện Đakrông 4. Đáng chú ý, doanh nghiệp đề nghị rút hồ sơ để điều chỉnh lại phương án thu hồi cát; còn UBND tỉnh yêu cầu các sở, ngành liên quan rà soát toàn diện về sự cần thiết, quy mô và quy trình thực hiện trước khi xem xét, quyết định.

Song song với những ý niệm về các hệ lụy đã trở nên quen thuộc với bất cứ ai, khi căng thẳng địa chính trị ảnh hưởng trầm trọng đến khả năng vận hành trơn tru của hệ thống kinh tế - xã hội toàn cầu, có một khía cạnh bi thương khó cảm nhận hơn: Sự phác họa và hình thành những cuộc khủng hoảng nhân đạo mới, bên cạnh sự cùng quẫn trong các bi kịch vẫn còn chưa khép lại - điều thường bị che khuất và lãng quên.

Hiện nay, về hệ thống pháp luật, Bộ Chính trị cũng như các cơ quan có thẩm quyền xác định thể chế chính là “điểm nghẽn của điểm nghẽn” và khi chúng ta tháo gỡ được "điểm nghẽn" này thì là “đột phá của đột phá”...

Theo "Báo cáo giám sát giáo dục toàn cầu năm 2026" do Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) công bố ngày 25/3, Việt Nam nằm trong nhóm các quốc gia đạt tiến bộ nổi bật khi giảm ít nhất 80% tỷ lệ thanh thiếu niên không đi học kể từ năm 2000, cho thấy những nỗ lực bền bỉ trong mở rộng cơ hội tiếp cận giáo dục.

Trong vụ án cựu Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, có 10 cá nhân là Phó Tổng Giám đốc, Chủ tịch Hội đồng quản trị, Giám đốc các doanh nghiệp và một giảng viên đại học đã làm đơn tố giác hai cấp dưới của cựu Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến ép họ phải “chung chi” 5% tiền dự án.

Nắm bắt xu hướng người dân ngày càng tiếp cận thông tin qua mạng xã hội, lực lượng Công an cấp xã trên địa bàn tỉnh Nghệ An chủ động đổi mới hình thức tuyên truyền, phổ biến pháp luật theo hướng gần gũi, dễ hiểu, phù hợp với thực tiễn. Cách làm này bước đầu mang lại hiệu quả rõ nét, góp phần nâng cao ý thức chấp hành pháp luật trong Nhân dân.

Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi mới đây đã bác khả năng tồn tại các cuộc tiếp xúc với Mỹ. Tuyên bố này ngược lại với phía Nhà Trắng khi Thư ký báo chí Karoline Leavitt cho biết lực lượng Mỹ đã tiến rất gần tới việc hoàn tất các mục tiêu cốt lõi của chiến dịch quân sự nhằm vào Iran, đồng thời nhấn mạnh các cuộc tiếp xúc với Tehran vẫn đang diễn ra theo hướng hiệu quả. 

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文