Ảo vọng giàu sang xứ người...

20:04 13/09/2007
Nghe A Mích nhỏ to về "miền đất hứa" Campuchia giàu có, sung sướng, A Đuet bỏ ruộng nương, vợ con chạy theo. Đi đến ngày thứ mười một thì đôi chân của A Đuet nhấc lên không nổi nữa. Thật may là Bộ đội Biên phòng cùng lực lượng Công an đã kịp tìm ra, đón họ về.

Chuyện xảy ra ở những ngôi làng của người Jarai ở huyện Sa Thầy,  tỉnh Kon Tum, địa phương giáp Campuchia với khoảng 85km đường biên giới. Xế chiều 11/9, tôi cùng các cán bộ Phòng Công tác chính trị Công an tỉnh Kon Tum đến Công an huyện Sa Thầy.

Nghe tôi muốn trực tiếp gặp gỡ, trao đổi với những người bị bọn xấu dụ dỗ, lôi kéo vượt biên trái phép sang Campuchia, Thượng tá Nguyễn Văn Dương, Trưởng Công an huyện, liền cử tổ công tác dẫn đường về làng Răk và làng Chôk của người Jarai nằm hai bên bờ thượng nguồn Ia Xiêr, một trong những con sông đổ về Ialy...

Gặp Y Yêu đang địu đứa con hai tuổi trên lưng ở sân làng Răk, xã Ia Xiêr, tôi thật sự bất ngờ khi được biết, cô gái ốm yếu chưa tròn 23 tuổi này đã "bắt" (cưới) hai chồng, sinh hai đứa con, hứng chịu quá nhiều nỗi cay đắng, bất hạnh.

Năm chưa tròn tuổi 15, cô đang còn đi học thì trót dại với anh chàng người dân tộc Thái ở thôn 1 tên là Lương Văn Sinh. Thế là, cô phải "bắt" Sinh làm chồng, sinh một đứa con trai kháu khỉnh đặt tên Y Mới.

Kể từ khi "bắt" chồng, cô phải bỏ học, làm lụng vất vả để nuôi cả gia đình. Còn Sinh thì ngày ngày cứ đi lông bông, sống với cô chừng bốn năm rồi Sinh bỏ đi biệt xứ...

Cuộc sống của Y Yêu tưởng chừng trôi qua trong lặng lẽ như dòng sông Ia Xiêr phía sau nhà. Nào ngờ, một lần nữa nó bị xáo trộn bởi sự xuất hiện của anh chàng người dân tộc Hrê từ miền núi Quảng Ngãi lên kiếm kế sinh nhai. Đó là Đinh Văn Sơn, cũng là một trong số đối tượng đã rủ rê Y Yêu bỏ con cái, bỏ làng Răk ra đi...

Ngân ngấn nước mắt, Y Yêu nói: "Mình bắt Sơn làm chồng năm mình đã 21 tuổi. Mình với Sơn có một thằng con trai đặt tên là Sâm. Mình đang địu nó trên lưng đây. Nó vẫn đang còn bú mẹ. Tội nghiệp nó lắm !..".

Cậu bé Sâm trên lưng Y Yêu chừng hai tuổi, còi cọc, ghẻ mọc khắp người, thò đầu ra khỏi cái chăn, tròn xoe mắt nhìn tôi. Y Yêu bảo rằng, do cô bỏ nó cho bà ngoại trốn đi cùng Sơn nên nó bị kiến cắn sinh ghẻ lở...

Y Yêu rùng mình nhớ lại những ngày trốn chui, trốn nhủi trong rừng. Mười một ngày sống giữa rừng sâu như cơn ác mộng. Ngày nào cô cũng chỉ được ăn một ít măng rừng vào buổi tối cho đỡ đói, còn bữa sáng, bữa tối thì uống nước lã thay cơm. Nhưng, đâu phải nằm yên một chỗ mà cô phải trèo đèo, lội suối, xuyên rừng đi với các đối tượng.

Y Yêu nói chuyện với các anh Công an huyện Sa Thầy.

Đôi chân tưởng chừng như bị rời ra. Khổ nhất là cái nhớ thằng Y Mới, thằng Sâm cứ giày vò ruột gan như xát muối. Y Yêu khóc đến cạn nước mắt.

Cô tâm sự: "Tới ngày thứ mười một thì mình và những người cùng đi đã đói lả. Ai cũng khóc lóc lo sợ chết bỏ xác giữa rừng già cho con thú rừng nó cắn, nó xé thì mấy anh Biên phòng và Công an tìm được... Về lại với gia đình, với bà con buôn làng, mình đã hiểu được là không ở đâu sung sướng bằng ngay chính quê hương mình. Mình không bao giờ nghe lời bọn xấu rủ rê bỏ trốn nữa...".

Đưa tôi sang làng Chôk, thị trấn Sa Thầy, Thiếu tá Phạm Văn Tiễn chạy đi tìm già làng A Toh và Đại úy Cảnh sát khu vực A Ma Lư. Lát sau, mọi người gọi về nhà Trưởng thôn A Guét nằm giữa làng gần chục người đã lỡ dại nghe bọn xấu bỏ trốn khỏi làng để vượt biên trái phép.

Tôi để ý thấy trong số những thanh niên trẻ người, non dạ ấy có một người đàn ông tuổi chừng 40, với gương mặt thật hiền. Anh ta tên là A Đuet. Ở làng Chôk ai cũng khen vợ chồng A Đuet cần mẫn, chăm chỉ làm ăn như con ong rừng lo làm mật. A Đuet cùng vợ là Y Đih khai hoang trồng được 5 sào lúa nước, hơn 2 hécta mì, chăn nuôi nhiều bò, heo, gà. Họ đã xây được cái nhà to, bảy đứa con của họ, trừ đứa lớn có chồng, đứa út mới 2 tuổi, còn lại đều được cắp sách tới trường...

Cuộc sống gia đình đang êm ấm, hạnh phúc thì A Đuet nghe A Mích nhỏ to rằng, thằng Rơ Chăm Khuyên đã bỏ làng vượt biên trái phép cách đây khoảng ba năm trước điện thoại về bảo sang Campuchia sẽ được đưa sang "miền đất hứa" giàu có, sung sướng. Thấy có một số người cùng đi với A Mích, thế là A Đuet vội vàng bỏ ruộng nương, vợ con chạy theo.

Lúc ra đi, anh chỉ mang theo mỗi bộ đồ mặc trên người. Nào ngờ vào rừng không có cái ăn, mỗi ngày phải bẻ măng ăn trừ bữa; đêm nằm co ro trong hang đá giá lạnh thấu xương. Đi theo các đối tượng cho đến ngày thứ mười một thì tới con suối Ia Mô, xã Mô Ray, đôi chân của A Đuet nhấc lên không nổi nữa.

Nghĩ rằng sẽ bị chết đói giữa rừng già, A Đuet và những người cùng đi ôm nhau khóc than, vật vã. Thật may mắn cho họ là Bộ đội Biên phòng cùng lực lượng Công an đã kịp tìm ra, đón họ về.

"Cái bụng mình thương vợ, thương con lắm. Mình đã trót dại dột nghe lời rủ rê của thằng A Mích bây giờ thấy hối hận lắm...".

Thế có còn đi nữa không? A Đuet đỏ mặt xấu hổ nói: "Mình đã trót mang tiếng xấu cho bản thân và gia đình. Cảm ơn các anh Bộ đội biên phòng và Công an đã tìm đưa mình về với vợ con, buôn làng. Bây giờ, có cho tiền, cho vàng mình cũng chẳng đi nữa đâu. Mình dại một lần thôi chứ..."

Long Vân

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Những ngày Tết cổ truyền hầu như ai cũng mong được trở về bên gia đình, quây quần trong hơi ấm sum vầy nhưng với người chiến sĩ mang sắc phục Công an nhân dân ở xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá lại là thời điểm gác lại niềm riêng để bảo đảm an ninh trật tự (ANTT). Với họ, mùa xuân chỉ thật sự trọn vẹn khi từng con ngõ bình yên, từng mái nhà an vui; khi không còn những tiếng thở dài, lo âu trong khoảnh khắc giao mùa…

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

Xuất cảng Cam Ranh vào ngày 6/1/2026, khi chuẩn bị diễn ra Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và đón xuân Bính Ngọ. Đoàn công tác chúng tôi cùng Cục Tuyên huấn, Bộ Quốc phòng và Lữ đoàn 146, vùng 4 Hải quân trên chuyến tàu 571 dịp này chứa đựng ý nghĩa lịch sử thiêng liêng và xúc động.

Lễ chùa, du xuân đầu năm là nét đẹp văn hoá mỗi dịp Tết đến xuân về. Người dân Thủ đô và du khách đến Hà Nội Tết năm nay bất ngờ nhận thấy có nhiều đổi mới tích cực, mang lại sự tin tưởng và an tâm cho du khách. 

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文