Hoa gạo cuối trời

08:28 19/04/2006

Suốt tuổi thơ tôi đã đi học qua cánh đồng hoa gạo nở. Tôi đã ngồi nghỉ dưới gốc cây gạo ấy. Và có lần, bằng trái tim nhạy cảm của một đứa trẻ hay buồn bã, tôi đã khóc thầm khi nhìn những bông hoa gạo rụng đầy cái hố vôi, sau một trận mưa rào đầu mùa tháng ba âm lịch.

Năm ấy mẹ sinh em, mùa đói
Tháng ba nhọc nhằn hoa gạo rụng hố vôi.

Đó là những câu thơ được viết năm tôi 16 tuổi, khi bắt đầu rời nhà ra thành phố. Dường như trong ký ức của tôi về ngôi làng bé nhỏ của mình chỉ ám ảnh hai thứ màu tương phản của một bức tranh, sắc đỏ nhói lên của bông gạo cuối mùa trên cây hoa gạo cổ thụ đứng bơ vơ giữa cánh đồng ngút ngàn xanh, và màu trắng đến bạc lòng của hố vôi người ta đã lấy gần hết về để xây nhà.

Tháng ba ở quê tôi thường mang một vẻ đẹp rất buồn. Đó là thời điểm nhà nào cũng hết thóc gạo. Mà lúa ngoài cánh đồng thì mới đương thì con gái. Mùa gặt còn lâu mới đến. Các gia đình nghèo khó trong làng bắt đầu phải đi vay gạo ở những nhà giàu có hơn.

Đôi khi gia đình chúng tôi phải đi vay chịu lãi. Chúng tôi thường phải ăn cơm độn khoai sắn. Và mẹ tôi, bao giờ cũng ăn cuối cùng, khi tất cả chúng tôi đều đã cảm thấy no bụng.

Mẹ sinh tôi ra cũng vào một ngày tháng ba, mưa phùn rét mướt. Trong nỗi đau hân hoan hạnh phúc ấy, khi bố đưa mẹ qua cánh đồng để đến trạm xá, mẹ vẫn nhìn lên cây hoa gạo và bà cảm giác ngày hôm đó tất cả những bông hoa gạo dường như đều bừng nở. Nhìn từ xa, cây hoa gạo giống như một ngọn đuốc khổng lồ vừa được ai thắp lên.

Tôi mang theo hình ảnh bông hoa gạo và khát vọng của mẹ trong trái tim mình, là tôi phải sống một cuộc đời khác với cuộc đời của mẹ. Ngày tôi chào mẹ để đi về phía thành phố, mẹ đứng vẫy tay nhìn tôi không nói điều gì. Khi chiếc xe chở đầy hành khách đã đi rất xa rồi, ngoái lại, tôi vẫn nhìn thấy bóng mẹ nhỏ nhắn và im lặng như một bông hoa gạo cuối trời. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rất rõ sự chia ly và mất mát trong cuộc đời.

Những giấc mơ thị thành đầu tiên của tôi không phải là phố phường, màu sắc. Giấc mơ về cây hoa gạo một ngày nở đầy hoa, và trên mỗi bông hoa bước ra một nàng tiên mang theo một túi gạo xuống trần thế, như câu chuyện cổ tích mà những người già trong làng tôi thường tưởng tượng để kể cho bọn trẻ con trong những ngày tháng ba đói ơi là đói. Và rét ơi là rét.

Một cách nào đó, tôi, giờ đây, đã đi quá xa ngôi làng của mình. Tôi cũng đã đi quá xa mẹ của tôi. Và mất mát lớn nhất của tôi, là có những khi, đã không còn biết buồn trước một cánh hoa tàn, một ngày sắp tắt. Tôi là một dòng sông, có lúc vô tình trôi đi mải miết, có lúc giật mình nhìn lại, không biết đâu là bến bờ.

Nhưng tôi biết mình may mắn khi còn mẹ, còn một vùng thơ ấu ngời lên những bông hoa gạo cuối mùa để trở về. Tôi làm thơ như tạ lỗi: "Ký ức em dột ướt một mái nhà/ Thời gian phủ nỗi niềm lên màu rạ/ Mẹ khâu vá một đời bên bức vách/ Ngọn đèn chong chưa lụi tắt bao giờ".

Cây hoa gạo giữa cánh đồng làng tôi bây giờ không còn nữa. Người ta đã chặt nó đi. Làng đã được đô thị hoá. Cánh đồng đã nhỏ lại vì người ta lấy đất để xây nhà. Những hố vôi cũng đã mất dần trong trí nhớ của bọn trẻ con. Tháng ba, không còn mấy nhà đi vay gạo.

Một ngày đầu tháng tư, trên đường phố ngập tràn hoa loa kèn nở. Những bông hoa trắng muốt, kiêu kỳ vươn lên sau chiếc xe đạp cà tàng của một chị phụ nữ đội khăn che kín gương mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt đen như hạt nhãn. Mua một đoá hoa loa kèn mà lòng lại nhớ về hoa gạo. Một cảm giác buồn ngậm ngùi trào dâng trong tôi.

Ngồi ngắm hoa loa kèn bên cửa sổ mà quặn lòng nhớ mẹ ở quê nhà. Vẫn còn hai câu thơ ngân lên trong trái tim nhiều bất ổn: "Cây gạo ấy bây giờ con vẫn nhớ/ Năm tháng đi phai sắc đỏ mỗi mùa..."

Khi người người, nhà nhà quây quần bên mâm cỗ Tết, phố phường rực rỡ ánh đèn và sắc màu pháo hoa, lực lượng Cảnh sát trật tự Thủ đô vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ, thức trắng đêm để giữ gìn trật tự đô thị (TTĐT). Đây là năm đầu tiên, công tác duy trì TTĐT trong dịp Tết Nguyên đán được triển khai đồng bộ với việc ứng dụng hệ thống Trung tâm Camera AI ghi nhận, phát hiện vi phạm – một mô hình chưa từng có tiền lệ trong công tác trực Tết.

Ngày 21/2 (tức mùng 5 Tết), Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, theo tinh thần “thượng tôn pháp luật”, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”, Phòng CSGT, Công an tỉnh Phú Thọ đã tăng cường xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, kể cả đêm Giao thừa, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông.

Từ phản ánh của nhiều người dân và du khách, trưa 21/2 phóng viên Báo CAND đã đến Khu du lịch Long Vân Garden ở thôn Suối Phèn, xã Sơn Long, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên trước đây – nay là thôn Suối Phèn, xã Vân Hòa, tỉnh Đắk Lắk để tìm hiểu thực hư về chuyện “chặt chém” ở bãi giữ xe ô tô tự phát nằm kế bên khu du lịch này.

Ban ngày họ ngồi trước màn hình máy tính, tối mịt mới rời quán cà phê hay góc phòng trọ. Những con số nhảy liên hồi, biểu đồ lên xuống từng giờ, tin nhắn khách hàng dồn dập. Nghề của họ được gọi ngắn gọn là chạy quảng cáo - một công việc nghe có vẻ hào nhoáng trong kỷ nguyên số, nhưng phía sau lại là vô vàn áp lực, trăn trở và cả những khoảng xám khó gọi tên.

Từ mùng 3 Tết Nguyên đán, Bệnh viện Bạch Mai tiếp nhận gia tăng bệnh nhân nặng từ các tuyến chuyển lên; bệnh nhân nội trú tăng gấp đôi so với mọi năm. Bệnh viện huy động bác sĩ, điều dưỡng rút ngắn ngày nghỉ Tết quay trở lại làm việc. 

Lợi dụng kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, tình trạng người tham gia giao thông vi phạm quy định về nồng độ cồn và chạy quá tốc độ..., các đối tượng sử dụng không gian mạng (Facebook, Zalo...) hình thành các hội nhóm “báo chốt, né chốt” và xuyên tạc hoạt động của CSGT.

Thực hiện kế hoạch cao điểm của Cục CSGT và chỉ đạo của Công an TP Hà Nội, lực lượng CSGT Thủ đô vẫn tiếp tục tăng cường các tổ công tác làm nhiệm vụ xuyên suốt kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, qua đó phát hiện xử lý nhiều trường hợp tài xế taxi và xe khách vi phạm nồng độ cồn.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文