Hoạ sỹ Vi Quốc Hiệp: Sự vô tư của tình yêu

07:40 21/04/2006
Không ai được quyền chọn nơi chôn nhau cắt rốn, nhưng nhiều người có thể chọn nơi cư trú thường xuyên của mình. Vi Quốc Hiệp sinh ra ở Lạng Sơn nhưng nay anh lại là người con của Đà Lạt, hội viên Hội Văn học - Nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng.

Anh từng tham gia 11 cuộc triển lãm chung và cá nhân, đang có tranh trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia ở Hà Nội... Và đặc biệt, anh còn là tác giả của nhiều tập thơ mà tập mới nhất với nhan đề "Thu gọi" vừa ra mắt độc giả vào tháng 2 năm nay.

Hội họa của Vi Quốc Hiệp thực sự là một biểu hiện của tư duy "đậm đà bản sắc dân tộc". Xem tác phẩm anh không thể lẫn với bất kỳ tranh của ai khác ở quốc gia nào khác. Những hình ảnh đời sống đất Việt ở nhiều vùng và trong nhiều cảnh huống, với nhiều gương mặt đa dạng đã hiện lên dưới bàn tay "múa màu" của Vi Quốc Hiệp một cách đầy sinh động và náo nức.

Họa sĩ là người bản chất lạc quan nên tranh của ông thường toát lên những gam màu tràn đầy tình yêu cuộc sống. Ngay cả "thành phố buồn" Đà Lạt trong tranh Vi Quốc Hiệp cũng hiện lên rất tươi tắn và ẩn chứa những dự cảm lạc quan. Những ngôi biệt thự cổ Đà Lạt hiện lên qua mắt nhìn Vi Quốc Hiệp không u uẩn như thường vẫn thế, mà lại hấp dẫn và niềm nở bởi những tâm sự sâu lắng đàng sau những đường nét phong sương và sắc màu có vẻ như trầm lặng.

Đặc biệt, Vi Quốc Hiệp có những chân dung rất gần gụi và ấm áp: những nhân vật của anh thường thánh thiện, "người nhà", lạ đấy nhưng lại "ta thấy em trong tiền kiếp", đúng như ca từ của Trịnh Công Sơn, một nhạc sĩ từng có thời gian không ngắn gắn bó cùng Đà Lạt...

Ai đó đã bảo rằng, làm "con dân" của Đà Lạt, nếu không trở thành một nhà kinh doanh du lịch đại tài thì có lẽ chỉ còn mỗi một con đường làm nghệ sĩ mà thôi. Vi Quốc Hiệp là nghệ sĩ bẩm sinh rồi, anh không cần phải làm nhà kinh doanh du lịch nữa. Thế nhưng, có lẽ ngành du lịch Đà Lạt sẽ phát triển hơn nhờ những nghệ sĩ yêu Đà Lạt như anh.

Vẽ như thế nên thơ Vi Quốc Hiệp cũng thuần phác lắm, dẫu nhiều khi hết sức đa tình và phóng túng. Và đặc biệt là rất nhiều dáng vẻ và màu sắc. Đây là khoảnh khắc anh miêu tả chân dung thiếu nữ bằng con chữ:

"Dáng em hướng nào cũng đẹp
Dải lụa vắt ngang trời chiều
Để ngày giật mình thảng thốt
Đêm về đổ bóng liêu xiêu
Tóc em như có phép lạ
Xô nghiêng cả rặng tre dầy
Bồng bềnh giai điệu xô nát
Cuốn chìm những mắt lá bay

Mắt em dìu dịu trăng say
Làm mây quẩn quanh ríu bước
Sao kia trốn trời thao thức
Thèm lọt ánh mắt em bay

Dáng em hướng nào cũng đẹp
Bần thần câu rút hồn tôi
Gắn si vào niềm vọng thức
Một thời rưng rức bỏng sôi..."

Thôi thì ta ở đâu thì làm thơ mang phong vị nơi đấy... Tôi không rõ lý do cụ thể đã đưa Vi Quốc Hiệp từ cực Bắc về với Đà Lạt nhưng tôi biết rằng anh yêu Đà Lạt thực lòng và đắm đuối. Trong một bài thơ văn xuôi, Vi Quốc Hiệp đã viết:

"Đà Lạt dịu dàng thông reo gió cuốn, mây lang thang.  Cái ngày em vào Đà Lạt đại ngàn xanh như chưa thế bao giờ. Ta cùng nghe nhạc thông hát, hồ Xuân Hương trôi trong tiếng ru, đôi thiên nga trắng thủ thỉ ta có nhớ nhau không nhỉ? Nỗi nhớ không thành lời theo gió mây nắng trôi...".

Thực thà đến tội nghiệp, như chính con người nghệ sĩ của tác giả vậy. Tôi đồ rằng Vi Quốc Hiệp làm thơ cũng như vẽ tranh, chẳng để "cầu cạnh" gì cả mà đơn giản chỉ là bày tỏ những con sóng cảm xúc đang dào dạt dâng lên trong lòng mình mà thôi. Anh là nghệ sĩ tìm tới nghệ thuật không phải để "đặt chỗ" cho cá nhân mình ở đó mà để cất lên những tín điều mà nếu ta không nói ra thì ta không thể nào yên ổn sống. Tất nhiên, lắm khi nói ra rồi thì lại càng không yên ổn sống nhưng trạng thái náo động đó là trạng thái phát triển sáng tạo chứ không phải sự tù đọng của trái tim.

Tôi rất muốn nghĩ rằng, với tấm chân tình đó, với sự vô tư đó đối với nghệ thuật, biết đâu rồi có lúc anh cũng tự nhiên "ông giời có mắt" tìm được vị trí xứng đáng với tâm và tình của anh trong làng hội họa và thậm chí cả làng thơ nữa ở xứ ta.

Có thể lắm chứ!

Minh Huyền

Đêm 21/2 (tức mùng 5 Tết), giao thông tại cửa ngõ phía Nam Thủ đô vẫn tương đối "nóng", mật độ phương tiện ở đoạn cuối cao tốc Pháp Vân - Cầu Giẽ theo hướng vào Hà Nội vẫn tiếp tục đông đúc. Nhiều người cho hay họ chủ động chọn đi đêm nhưng không thoát khỏi cảnh ùn tắc.

Trong bài đăng mới nhất trên mạng xã hội Truth Social, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố nâng mức thuế bổ sung đối với hàng hoá nhập khẩu vào nước này từ 10% lên 15%, nhấn mạnh mức thuế trên có hiệu lực ngay lập tức và đã được kiểm chứng về mặt pháp lý.

Từ nhiều thế kỷ qua, nhân dân vùng Xương Giang tổ chức lễ hội vào dịp đầu Xuân (từ mùng 5 đến mùng 7 tháng Giêng) hằng năm nhằm tưởng nhớ công lao to lớn của các bậc tiền nhân, các anh hùng nghĩa sĩ đã anh dũng chiến đấu trong cuộc khởi nghĩa Lam Sơn, góp phần làm nên Chiến thắng Chi Lăng - Xương Giang lẫy lừng trong lịch sử dân tộc.

Khi người người, nhà nhà quây quần bên mâm cỗ Tết, phố phường rực rỡ ánh đèn và sắc màu pháo hoa, lực lượng Cảnh sát trật tự Thủ đô vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ, thức trắng đêm để giữ gìn trật tự đô thị (TTĐT). Đây là năm đầu tiên, công tác duy trì TTĐT trong dịp Tết Nguyên đán được triển khai đồng bộ với việc ứng dụng hệ thống Trung tâm Camera AI ghi nhận, phát hiện vi phạm – một mô hình chưa từng có tiền lệ trong công tác trực Tết.

Các tỉnh thành ở miền Bắc tiếp tục duy trì thời tiết mưa nhỏ, trưa chiều nắng ấm và chỉ còn rét về sáng sớm và đêm. Trong khi đó, Nam Bộ nắng nóng tiếp diễn, trời oi bức khô nóng. 

Ngày 21/2 (tức mùng 5 Tết), Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, theo tinh thần “thượng tôn pháp luật”, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”, Phòng CSGT, Công an tỉnh Phú Thọ đã tăng cường xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, kể cả đêm Giao thừa, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông.

Từ phản ánh của nhiều người dân và du khách, trưa 21/2 phóng viên Báo CAND đã đến Khu du lịch Long Vân Garden ở thôn Suối Phèn, xã Sơn Long, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên trước đây – nay là thôn Suối Phèn, xã Vân Hòa, tỉnh Đắk Lắk để tìm hiểu thực hư về chuyện “chặt chém” ở bãi giữ xe ô tô tự phát nằm kế bên khu du lịch này.

Ban ngày họ ngồi trước màn hình máy tính, tối mịt mới rời quán cà phê hay góc phòng trọ. Những con số nhảy liên hồi, biểu đồ lên xuống từng giờ, tin nhắn khách hàng dồn dập. Nghề của họ được gọi ngắn gọn là chạy quảng cáo - một công việc nghe có vẻ hào nhoáng trong kỷ nguyên số, nhưng phía sau lại là vô vàn áp lực, trăn trở và cả những khoảng xám khó gọi tên.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文