Người “bán mặt”

10:12 26/01/2009
Gọi những người làm nghề diễn viên là người “bán mặt” (tất nhiên chỉ tính những người nổi mặt, ồn tiếng) có thể tạo những hiểu lầm chữ nghĩa song viết về Nguyễn Hải tôi cứ vân vi mãi mà không tìm ra được một cách gọi nào khác về anh.

Còn có thể là gì khác khi đi đâu anh cũng bị thiên hạ gọi bằng cái tên nhân vật anh thủ vai, nghĩa là người ta nhớ đến khuôn mặt của nhân vật và cứ thế réo gọi bất cứ ở chỗ nào anh xuất hiện. Mà cái sự réo gọi này cũng tréo ngoe, nó ở cả hai cực yêu và ghét. Người yêu thì nồng nhiệt, vồ vập khen ngợi xoắn xuýt, người ghét cũng không thiếu nhiệt tình nhưng đa phần độp thẳng vào mặt kiểu như “ông đểu lắm”, “cái mặt ông thật đểu”. Họa thay và cũng vẻ vang thay!

Ngót chục năm trước, Nguyễn Hải thủ vai Trịnh Khả trong phim truyền hình “Chuyện làng Nhô”. Khi viết kịch bản này dựa vào tiểu thuyết “Kẻ ám sát cánh đồng” của nhà văn Nguyễn Quang Thiều, tôi cứ chập chà chập chờn khuôn mặt nhân vật Trịnh Khả, (nhân vật trung tâm của phim, một trí thức nông dân, chiếm làng, gây bạo động bị pháp luật xử lý) không tài nào hình dung rõ được hình hài như những nhân vật khác, nó cứ lờ mờ thoắt ẩn, thoắt hiện, lúc ra khuôn mặt quăn quắt kiểu Bùi Bài Bình, lúc xương xương hom hóm gian gian kiểu Quốc Trọng...

Đây là một điều rất lạ, thậm chí tối kị khi viết dựng nhân vật. Thoáng chút hoảng hốt duy tâm tôi phải thầm khấn với nguyên mẫu nhân vật rằng, anh à, tôi chỉ là người làm nghề, sống bằng nghề, chúng ta không hề quen biết nhau, không thù oán nhau, những gì viết về anh, tôi chỉ gạn lọc ra từ trong tiểu thuyết, ngòi bút của tôi chân thành có sao viết vậy, lòng dạ tôi ngay thẳng không tâm địa xấu xa, mong anh cảm thông, mở lượng…

Kịch bản này viết xong năm 1994 nhưng mãi đến cuối 1997 mới đưa vào sản xuất được. Thời gian dài như vậy nhưng tôi vẫn canh cánh về nhân vật chính Trịnh Khả. Phải đến khi đoàn phim lên đường, đạo diễn Đặng Lưu Việt Bảo chỉ vào Nguyễn Hải giới thiệu với tôi đây là Trịnh Khả thì tôi giật mình đánh thót.

Cảm giác chập chờn năm nào giờ hiện hữu cụ thể sống động từng đường nét, tim tôi rộn nhịp, đúng là Trịnh Khả. Đúng như thế nào thì tận đến bây giờ tôi cũng chịu không thể diễn giải được, chỉ biết lúc đó dù Nguyễn Hải chưa hề ăn mặt nổi tên, cũng chẳng biết anh ở đâu, tài cán thế nào nhưng tôi hoàn toàn yên tâm. Một thứ yên tâm cảm tính phủ đầy tâm linh.

“Chuyện làng Nhô” trình chiếu và mang lại sự quan tâm đặc biệt của khán giả. Công bằng thì đó cũng chỉ là một phim bình thường như những phim cùng thời nhưng “Chuyện làng Nhô” nóng ở đề tài và những vấn đề nó truyền tải.

Công nhận là bằng diễn xuất của Nguyễn Hải phải nói vô cùng đặc biệt, diễn mà như không diễn, không còn là sự hóa thân thông thường mà như thể chính nhân vật Trịnh Khả ấy nhập vào Nguyễn Hải và ngược lại. Có thể nói “Chuyện làng Nhô” phát hiện ra Nguyễn Hải và chính anh mang đến sự thành công ngoài mong đợi cho phim. Tôi vô cùng ngưỡng mộ Nguyễn Hải, anh thật sự là một tài năng đích thực.

Nghề viết lách, biên tập làm phim trên giấy ít khi ra phim trường nên tôi không có điều kiện quen biết cánh diễn viên. Nguyễn Hải cũng vậy, tôi chả mấy khi gặp nên anh hoàn toàn không biết tôi. Không gặp nhưng sự ngưỡng mộ, quý trọng và cảm phục luôn tràn đầy nơi tôi.

Cũng bụng bảo dạ hôm nào đó phải gặp anh chàng này một lần, cho đã. Cứ lần lữa mãi nhưng vẫn không có dịp đành tự than thở, đàn ông cho chí đàn bà cái sự “gặp” này phải có duyên, không “duyên” thì phải “nợ” mới đến với nhau được.

Quãng gần năm sau khi phim phát sóng, một lần la đà ở quán bia tôi nom thấy Nguyễn Hải. Oai vệ, thật oai vệ, anh ngồi giữa một đám đông xúm xít. Người chạm cốc, kẻ bắt tay cứ rối rít tít mù. Rồi Nguyễn Hải đứng dậy hình như định đi... thì phải. Anh đi đến đâu mọi người bàn tán chỉ trỏ đến đấy, lại bắt tay, mời mọc nâng cốc, chạm ly tơi bời khói lửa.

Sau đó, khi đã sương sương men bia men bọt, không kìm được tôi vác cốc đến bàn Nguyễn Hải. Tôi giới thiệu mình, anh hơi ngớ ra nom bộ dạng lôi thôi có phần nhếch nhác của tôi hình như anh không tin hoặc giả lúc đó Nguyễn Hải đã say nên không mấy vồ vập có phần lãnh đạm. Không hề gì, sự quý mến anh trong tôi không hề vơi giảm.

Đến một hôm nhân ngày 20/11 đi cùng con gái đến nhà cô giáo dạy nhạc, tôi không tin ở mắt mình, Nguyễn Hải trong vai chủ nhà xăng xái tiếp khách. Hóa ra cô giáo dạy nhạc Lê Thúy Hằng là bà xã của anh. Thế là chúng tôi là bạn của nhau từ đấy. Cái giống đàn ông đã trọng nhau, thích nhau thì bập vào nhau nhanh lắm còn hơn cả đàn ông đàn bà sét đánh tình yêu.

Hải ít tuổi hơn dĩ nhiên gọi tôi bằng anh nhưng có vẻ nom bộ dạng lấc cấc không tuổi tác của tôi nên Hải nghi ngờ thì phải nên đôi khi trong lúc say, bao năm rồi vẫn giật mình một câu hỏi: “Em hỏi thật, đúng là anh hơn  tuổi em không?”. Đấy là Hải sợ bị thiệt. Tôi chỉ cười cười, tuổi tác quan trọng gì, xưng hô quan trọng gì, miễn là đối xử với nhau thế nào.

Thân Nguyễn Hải tôi mới biết vai diễn Trịnh Khả đã làm thay đổi nhiều cuộc sống của anh. Trước khi “Chuyện làng Nhô” phát sóng Nguyễn Hải đã là một diễn viên gạo cội có những vai diễn xuất sắc trong nhiều vở kịch nổi tiếng như vai Bùi Nhiêu trong kịch “Quả báo” của nhà văn Hữu Ước, từng công diễn liên tục đến mấy trăm buổi.

Đa phần Nguyễn Hải đảm nhiệm các vai chính diện là nhân vật công an, một dạng vai không thể thiếu trong đoàn nghệ thuật của Lực lượng Công an. Vai diễn Trịnh Khả như một dấu son đóng vào nghiệp diễn nhưng lại khiến anh khổ sở vì nó. Đi đâu, làm gì anh cũng bị “lộ diện” vì sự hâm mộ thái quá.

Con trai anh từng bỏ tiết học vì ngượng, vì bị bạn bè trêu chọc xỉ vả, bố mày thế này, bố mày thế nọ. Vợ Hải cũng ca cẩm bản mặt anh đã ang ác rồi đừng đóng vai ác nữa. Còn bố anh thì kiên quyết hơn: “Anh đừng báo hiếu tôi bằng cách này, tội nghiệp lắm!”.

Trên sàn diễn kịch nói không tính vì anh vẫn đều đều xuất hiện khi sân khấu đỏ đèn nhưng các đoàn phim sau đó không một ai mời Hải vì sự xuất sắc của vai diễn kia sẽ “nuốt” đi nhân vật của họ.

Chuyện đến mức thế này, khi viết “Đất và người” tôi đã nhắm vai bí thư Thủ, một cán bộ xã thoái hóa (cũng một dạng phản diện) cho Nguyễn Hải nhưng bị lãnh đạo Hãng phim kiên quyết từ chối. Lý do không chấp nhận cũng đơn giản, đưa Trịnh Khả vào là đổ phim chưa biết chừng.

Một vai diễn mà nhân vật thay tên đổi họ diễn viên suy cho cùng là điều bất cứ ai làm nghề cũng mong ước nhưng đến nước bị tẩy chay thì quá tệ hại. Hải than vãn: “Cứ thế này thì em đói nhăn răng mất, anh phải viết cho em một vai khác giết chết Trịnh Khả đi. Cái mặt “bán” đi đổi lấy danh đã đành nhưng còn cả cơ thể phải ăn, phải sống...”.

Tôi biết Hải đùa nhưng vẫn áy náy, cả đời cầm bút được một nhân vật thế đã là quá may, lấy đâu ra mà viết với vọc, thôi đành mắc nợ nhau vậy. Khi đạo diễn Nguyễn Hữu Phần và Hồng Sơn làm phim “Bí mật những cuộc đời” của nhà văn Nguyễn Như Phong, tôi phải khẩn khoản hai vị đạo diễn này giao vai Tổng giám đốc Trần Hùng Lân cho Nguyễn Hải.

Rồi tôi cùng đạo diễn mang kịch bản đến tận nơi mời. Khỏi nói Hải mừng như thế nào. Cái mừng của một người yêu nghề được làm nghề khiến tôi không khỏi chạnh lòng vì sự lười biếng của mình. Lại một vai diễn xuất sắc nữa chứng minh tài năng của Nguyễn Hải.

Chưa vượt qua được cái bóng Trịnh Khả nhưng Trần Hùng Lân đã đảm bảo cho Nguyễn Hải vị thế của mình khi được đạo diễn Hồng Sơn tin tưởng trao cho anh vai Lê Thanh trong phim “Chạy án” nổi tiếng. Nhưng điều này mới là quan trọng, sau vai Lê Thanh, nhiều lời mời vai tới tấp bay đến, Nguyễn Hải đã thực sự khai thông được “vận hạn” Trịnh Khả. Đến lượt tôi đùa lại, cái mặt lại “bán” tốt rồi, đắt sô rồi. Hải cười hào sảng. Cái cười của một người hiểu nghề, biết mình.

Vai Lê Thanh trong “Chạy án” thực sự là một thử thách lớn với Nguyễn Hải. Anh phải diễn với một nhân vật đặc biệt là một ông “ba mươi” vị thành niên. Để đưa được chú hổ con tên Hot này vào được trong phim là một kỳ công của đoàn phim.

Nguyên nhà văn Nguyễn Như Phong khi viết “Chạy án” đã xây dựng nhân vật Lê Thanh sống cùng một chú hổ nuôi trong nhà bầu bạn tâm tình ăn ngủ với nó. Mạo hiểm như vậy vì anh quen với “vua hổ” Ngô Duy Tân. Ông này có một trang trại dành riêng nuôi mấy chục con hổ ở Bình Dương.

Tôi đã chứng kiến đám chúa sơn lâm này, khiếp đảm lắm. Vị “vua hổ” nhận lời giúp đoàn phim bằng cách khi hổ mẹ lâm bồn đã tách ngay chú Hot diễn viên ra để nuôi ở trong nhà như nuôi chó, cái chính là để nó quên đi môi trường hổ và làm quen thân thiện với con người. Nhưng ở đâu thì ở, bản năng giống nòi có mai một đi chút ít song hổ vẫn là hổ.

Khi quay, Hot ta đã nặng 35 ký, tính tình trẻ con nhưng cục cằn cáu bẳn bất cứ khi nào nó khó chịu. Để đóng được, Nguyễn Hải phải làm thân với Hot, ôm nựng vỗ về nó, chiều chuộng nó đủ kiểu nhưng khi đóng máy thì không ít lần anh đã dính đòn.

Tôi không lạ vì chính tôi chỉ mon men vòng ngoài nhưng đã bị ông choai “ba mươi” ấy ngoạm một phát vào tay, chảy máu thành sẹo và cống nạp cho hắn đủ cả áo lẫn quần rách toạc vì bị cào. Tất nhiên Nguyễn Hải là người ăn đủ nhất.

Hải kể khi mới đóng không tài nào chịu được mùi hôi của nó, xức nước hoa cho thơm thì ông mãnh này lại dị ứng với cái mùi đó. Vì mỗi ngày chàng ta choảng đến những mấy ký thịt sống, răng lợi có đánh rửa bao giờ, lấy đâu ra mà thơm với chả tho.

Kinh hơn là bản năng thú khi gặp đèn, gặp đông người, hoặc bị đói bụng là nó “chiến” luôn. Cạp, ngoạm, vả, cào bất cứ thứ gì. Vết thương do hổ gây ra bao giờ cũng mưng mủ rất lâu lành, đến cả lông hổ đâm vào tay cũng bị nổi mụn.

Để chống lại ông choai “ba mươi” Hải phải mặc độn quần bò bên trong, mặc quần âu ra ngoài cho chắc nhưng vẫn bị mấy cái sẹo thành tật ở chân cẳng và vài ba chiếc quần bị hóa kiếp. Con Hot háu đói, Nguyễn Hải phải thủ thịt sống vào túi quần để thi thoảng đút lót.

Hải cười cười, những tai nạn nghề nghiệp ấy qua là qua luôn nhưng cái lần con Hot chả hiểu cáu hay phởn mà sừng lên sục mõm ngoạm vào hạ bộ của anh cứ ngậm mãi không chịu nhả phải nhờ đến người quản hổ can thiệp mới thoát nạn.

- Nói dại nó khậc một cái là em đi đứt bộ “tam sự”. Thế có khác gì bị thiến, bị hoạn. Chắc em toi luôn!

Sinh nghệ tử nghệ, nói lại nhưng mặt Nguyễn Hải vẫn “tai tái”. Vai diễn Lê Thanh cùng diễn viên hổ trong “Chạy án” đã mang lại những sắc màu tươi lạ, khẳng định vững chắc tài năng diễn viên của Nguyễn Hải. Đây cũng là một mốc son đáng nhớ của anh. Hải thú nhận rất trẻ con: “Về cơ bản mới chỉ  dứt được một nửa Trịnh Khả. Anh phải kiếm cho em một vai chính diện mới có cơ thoát hẳn được”.

Nguyễn Hải cầm tinh tuất, Mậu Tuất (1958), sinh và sống tại Nam Định. Ban đầu anh học mỏ địa chất, đến khi tốt nghiệp ra trường nhận công tác ở Bộ Công nghiệp, đột nhiên thấy ham mê kỳ lạ nghề diễn viên nên quyết định xoay ngang thi vào Trường Sân khấu - Điện ảnh khoa kỹ thuật biểu diễn. Lại tiếp tục một tấm bằng đại học.

Năm 1987, anh xin vào làm cộng tác viên rồi biên chế chính thức, hiện Nguyễn Hải mang quân hàm thiếu tá và là một diễn viên kỳ cựu của Đoàn Nghệ thuật Công an nhân dân. Hải ham học, đã có hai bằng đại học nhưng mới đây Hải nhờ tôi tìm giúp một văn phòng luật sư để thực tập hoàn thành khóa đào tạo cấp chứng chỉ luật sư. Lại một điều mới mẻ đáng yêu của Nguyễn Hải. Thì ra anh đã âm thầm học xong tại chức Đại học Luật cách nay vài năm.

Hôm rồi, Hải đến nhà tôi vào lúc khuya muộn mang theo một chai rượu vang ngon. Suốt buổi uống, Hải im lặng. Quật hết chai rượu, Hải mới rủ rỉ: “Vừa nhận được tin con Hot ốm vì viêm phổi anh ạ. Nghe nói nó nặng ngót một tạ, gấp ba lần khi làm bạn diễn với em. Tự dưng em thấy nhớ  nó quá. Không biết bây giờ gặp lại, nó còn nhận ra mình không nhỉ?”.

Tôi im lặng, chỉ nhìn thật sâu vào khuôn mặt Hải. Không còn những vẻ nanh ác thường thấy của những nhân vật phản diện anh đã thủ vai. Khuôn mặt đó bây giờ ánh lên sự nhân hậu của một người trĩu nặng tâm tình với nghiệp diễn. Một người “bán mặt”

Phạm Ngọc Tiến

Tối 4/4 trên sân Hàng Đẫy, CLB Công an Hà Nội (CAHN) đã giành chiến thắng đậm 5-1 trước SHB Đà Nẵng FC trong khuôn khổ vòng 17 V.league mùa 2025/2026, qua đó tiếp tục củng cố vững chắc ngôi đầu bảng xếp hạng. Trận đấu này mang ý nghĩa đặc biệt khi tiền vệ Nguyễn Quang Hải và thủ môn Nguyễn Filip cùng cán mốc 100 lần ra sân trong màu áo đội bóng Thủ đô.

Thất bại đậm 0-4 trước Manchester City tại tứ kết FA Cup tối 4/4 (giờ Việt Nam) không chỉ khiến Liverpool dừng bước mà còn đẩy HLV Arne Slot vào tâm điểm chỉ trích, trong bối cảnh “Lữ đoàn đỏ” đang bộc lộ nhiều dấu hiệu trục trặc ở mùa giải thứ hai dưới thời chiến lược gia người Hà Lan này.

Ngày 4/4, Phòng CSĐT tội phạm về ma tuý, Công an TP Hà Nội cho biết đã hoàn thành bản kết luận điều tra vụ án “Mua bán trái phép chất ma tuý” và “Sử dụng trái phép chất ma tuý” xảy ra tại phường Tây Hồ (Hà Nội). Căn cứ vào các tài liệu thu thập được, Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội đã chuyển hồ sơ sang Viện KSND TP Hà Nội đề nghị truy tố 4 đối tượng.

Công ty Deahan đã thực hiện 60 hợp đồng, lắp đặt 69 trạm quan trắc tại 47 đơn vị trên 23 tỉnh, thành; Công ty Seiki thực hiện 21 hợp đồng, lắp đặt 76 trạm quan trắc trên 20 tỉnh, thành. Dư luận đặt câu hỏi, vậy Đậu Tuấn Anh, Chủ tịch HĐQT Công ty Seiki và Công ty Deahan có vai vế thế nào, có chiêu bài gì đặc biệt mà được ưu ái như vậy?

Vụ việc 300 tấn thịt lợn nhiễm dịch tả lợn châu Phi được tuồn ra thị trường, thậm chí vào các trường học đã gây bức xúc trong dư luận. Sự việc xảy ra cho thấy, đã có sự buông lỏng quản lý, “đứt gãy” trong cơ chế giám sát theo chuỗi, từ khâu kiểm dịch, kiểm soát giết mổ và giám sát lưu thông.

Hôm 2/4 (giờ địa phương), sứ mệnh Artemis II chính thức rời bệ phóng tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy (Mỹ), đánh dấu lần đầu tiên sau hơn 50 năm con người quay trở lại quỹ đạo Mặt trăng. Với sự tham gia của đội ngũ phi hành gia đặc biệt và hệ thống công nghệ trị giá hàng chục tỷ USD, chuyến bay không chỉ kiểm tra giới hạn vận hành của tàu Orion mà còn mang theo những thông điệp ấn tượng, từ hợp tác quốc tế đến câu chuyện truyền cảm hứng của một cậu bé 8 tuổi.

Một trong những nguyên nhân khiến hàng loạt dự án đầu tư công trên địa bàn TP Hồ Chí Minh chậm tiến độ, đội vốn đầu tư thời gian qua đã được chỉ rõ là do chậm trễ trong việc bồi thường, giải tỏa, thu hồi đất. Dù mức bồi thường theo Luật Đất đai năm 2024 đã tăng lên khá cao, đến ngày 30/3 vừa qua các cơ quan, đơn vị có trách nhiệm vẫn chưa thể giải ngân hết số tiền chi bồi thường, thu hồi đất của năm 2025….

Đường sắt tốc độ cao trên trục Bắc - Nam là dự án trọng điểm quốc gia, có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với phát triển kinh tế - xã hội nên trong thời gian vừa qua, tại các địa phương có dự án đi qua, công tác chuẩn bị các điều kiện tốt nhất để khởi công, thi công dự án đang được tập trung cao độ.

Mùa tuyển sinh đại học năm 2026 chứng kiến sự xuất hiện của hàng loạt ngành học mới tại nhiều cơ sở giáo dục đại học, đặc biệt là các nhóm ngành liên quan đến công nghệ, trí tuệ nhân tạo và chuyển đổi số. Thực tế này khiến thí sinh rất băn khoăn khi chọn ngành, chọn trường. 

Trước thực trạng mỹ phẩm giả, kém chất lượng đang len lỏi vào thị trường với nhiều thủ đoạn tinh vi, TP Hồ Chí Minh đã và đang mở cao điểm đấu tranh, quyết tâm “tuyên chiến” mạnh mẽ với loại tội phạm này. Không chỉ là vấn đề gian lận thương mại, mỹ phẩm giả còn trực tiếp đe dọa sức khỏe cộng đồng, đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị và người tiêu dùng.

Trong lúc nhảy lầu từ tầng 7 xuống đất, nam thanh niên va chạm dây cáp viễn thông, dây tải điện nên bật lên rồi mới rơi xuống trúng ô tô du lịch đang đậu trước khi chạm đất. Điều đáng nói là nam thanh niên này đã thoát chết sau ca cấp cứu tại bệnh viện.

Thời gian gần đây, tại nhiều địa phương trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa và một số tỉnh lân cận, “cơn sốt” săn lùng cây muội hồng bất ngờ bùng phát, thu hút sự quan tâm của không ít người chơi cây cảnh. Từ những hội nhóm trên mạng xã hội đến các cuộc trao đổi, mua bán ngoài đời thực, cây muội hồng được thổi giá lên cao hàng chục triệu, trở thành đối tượng săn tìm ráo riết. Tuy nhiên, phía sau thú chơi tưởng chừng vô hại này lại tiềm ẩn nhiều hệ lụy và những nguy cơ vi phạm pháp luật hiện hữu.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文