Thất vọng mang tên Hà Nội.ACB

08:32 21/03/2007

Bóng đá Hà Nội trong mấy ngày này chia thành hai nửa buồn vui. Trong khi "em út" Hòa Phát rộn rã chuẩn bị cho những bước chân đầu tiên ở sân chơi châu lục AFC Cup, thì "anh cả" Hà Nội.ACB rơi vào sự buồn thảm trước "hat-trick" thua ở chặng khởi đầu V.League 2007...

Đá 3 trận thua trắng cả 3, chưa bao giờ Hà Nội.ACB có một khởi đầu ảm đạm đến như vậy kể từ khi họ xuất hiện ở sân chơi V.League. Kết quả nghèo nàn ở hiện tại xô đổ "kỷ lục" 2 thua, 1 hòa của LG.ACB ở chặng xuất phát mùa bóng 2003 - mùa bóng mà họ rớt hạng. Và tất nhiên, nó xám màu hơn rất nhiều so với chuỗi 3 trận đầu tiên toàn hòa của LG.Hà Nội.ACB ở mùa giải 2005 - mùa mà họ phải đi đá play-off.

Vì đâu nên nỗi một đội bóng đặt mục tiêu vô địch trước giờ bóng lăn, giờ lại mang dấu hiệu "đắm đò" khi mới rời bến?

Vì "đen" như cái đen đủi của trận thua Hòa Phát ở phút thứ 90+. Vì rủi như cái rủi trong lý giải của một quan chức LĐBĐ Hà Nội cho trận thua Bình Định: "Đau quá vì thua bởi một tình huống đá phạt và một pha xử lý "nhạy cảm" của trọng tài (mà lãnh đạo đội Hà Nội.ACB cho rằng tiền đạo Bình Định đã ghi bàn trong tư thế việt vị)".

Khi mà yếu tố tâm linh không lý giải thỏa mãn, thì mọi chuyện lại quay về những cái yếu và thiếu của vấn đề chuyên môn. Yếu vì sự kém cỏi của các chân sút; sự mong manh của hàng phòng ngự; sự xơ cứng, đơn điệu của lối chơi; sự kém "nhiệt" và kém cả trách nhiệm của tinh thần thi đấu. Yếu còn vì chất lượng "ngoại binh" thấp, còn "nội binh" thì chỉ toàn loại tầm tầm.

Thiếu vì mất người bởi những chuyện không đâu như cầu thủ nội chơi thuốc lắc; cầu thủ ngoại hờn dỗi và đào tẩu khỏi đội bóng. Thiếu vì không có một thủ lĩnh dẫn dắt các đồng đội. Thiếu vì không có một nhà cầm quân có uy với cầu thủ. Thiếu vì không có một tập thể cùng nhìn chung về một hướng và đá vì một màu cờ. Và vẫn luôn là như vậy, cái "kỷ lục" buồn bã của Hà Nội.ACB được những chuyên gia đầy mình những kiến thức sách vở mổ xẻ dưới nhiều góc độ với rổn rang những thuật ngữ "tháp ngà" như "dãn biên", "chống phản công", "vượt tuyến", "lực cản vô hình"...

Với những CĐV Hà Nội nỗi thất vọng với cái tên Hà Nội.ACB còn được nhân đôi bởi cái "hồn vía" của bóng đá Hà thành gần như không còn trong "thân xác" hiện tại. Sẽ là không quá nếu như nói rằng, trong số ít ỏi những khán giả đội mưa, đội rét tới xem Hà Nội.ACB thi đấu, có những người đi... chữa bệnh: Căn bệnh hoài nhớ về một thời vang bóng của bóng đá Thủ đô. Thế nhưng, càng chữa thì càng bệnh thêm!

Chẳng thế mà, hôm rồi trên khán đài xem trận Hà Nội.ACB và Bình Định, có khán giả cao tuổi cứ thở than hoài với bạn: "Nên đổi tên Hà Nội.ACB thành Sông Lam.ACB thôi bởi toàn thấy cầu thủ xứ Nghệ, chứ Hà Nội chỉ có mấy mống". Tinh ý hơn sẽ thấy, khán giả Hà thành có vẻ nồng nhiệt với cầu thủ khách Bình Định hơn là cầu thủ nhà.

Cứ nhìn cái cảnh khán đài A sân Hàng Đẫy "phân biệt đối xử" khi hai đội thay người là rõ. Gần như không có cầu thủ Hà Nội.ACB nào nhận được sự tán thưởng của khán giả khi thay người ra sân. Trong khi đó, lúc Trương Việt Hoàng, một cầu thủ gốc Hà Nội đang đá cho Bình Định, nhường chỗ cho đồng đội, thì nhận được khá nhiều những tràng pháo tay và cả sự luyến tiếc: "Hoàng ơi, người Hà Nội sao không về đá cho Hà Nội?".

Hơn thế, trong nửa cuối hiệp 2 của trận đấu này, người ta còn được chứng kiến một nghịch cảnh: Hà Nội.ACB chơi trên sân nhà mà như đá ở sân khách. Cứ mỗi lần bóng tới chân các cầu thủ Hà Nội là trên khán đài lại đồng thanh vang lên những tiếng "ê, a" đầy chế giễu từ các CĐV... Hà Nội.

Người Hà Nội sao không về đá cho Hà Nội?
Đội bóng Thủ đô sao không đá cho người Thủ đô "sướng"?
CĐV Hà thành sao không cổ vũ cho đội bóng Hà thành?

Nhưng câu hỏi cứ day dứt lòng như hôm nào nghe em gái nhỏ hát lời tình ca thật buồn: "Tại sao yêu nhau mà không đến được với nhau?"

Bảo Hân

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

Trong khoảnh khắc khó khăn, gian nan của cuộc sống đời thường, những chiến sĩ Công an tỉnh Sơn La lại lặng lẽ trở thành điểm tựa bình yên cho Nhân dân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文