Vào Lăng viếng Bác

16:47 30/08/2009
Suy ngẫm qua một số bài thơ được phổ nhạc (trường hợp những bài hát có sức thu hút sâu rộng), tôi nghiệm thấy một điều: Ở những thi phẩm có giá trị nghệ thuật đích thực, thường xảy ra tình trạng, người đọc chưa hề tiếp xúc với phần nhạc đã có sự rung cảm với lời thơ, mà tiếp xúc rồi thì lại thấy phần lời và phần nhạc không thể tách rời nhau.

Bài thơ "Vào Lăng viếng Bác" của Viễn Phương (nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc), từng rung động trái tim hàng vạn con người, là một tác phẩm thuộc dạng này. Đọc bài thơ, đối chiếu với phần ca từ của bài hát, ta thấy sự "chênh" nhau rất ít (chỉ một đôi chữ thêm bớt). Dường như có cảm tưởng: bài thơ được viết ra là để hát như vậy, phải hát như vậy, và "chỉ một như vậy" mà thôi.

Nhà thơ Viễn Phương sáng tác bài thơ vào tháng 4/1976, vừa đúng một năm sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, cũng là thời điểm cả nước diễn ra cuộc Tổng tuyển cử (ngày 25-4), những ngày lễ trọng đại mà từ đó, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có tên gọi mới: Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Cũng từ đây thành phố Sài Gòn chính thức mang tên Bác... Kể như thế để thấy tâm trạng của những người con ở miền Nam ra thăm Lăng Bác những ngày này... Dòng người từ mọi miền đất nước đổ về quảng trường Ba Đình, xếp hàng vào Lăng viếng Bác tưởng kéo dài vô tận, vòng trong vòng ngoài. Tác giả đã ghi lại những hình ảnh ấy và anh có một liên tưởng:

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng Bảy Mươi Chín mùa xuân

Cái hay ở chỗ, dòng người nối nhau vòng trong vòng ngoài được tác giả nhìn nhận, liên tưởng tràng hoa đang được kết dần, kết dần. Tràng hoa là tràng hoa phúng viếng, nhưng dâng cho "Bảy Mươi Chín mùa xuân" thì lại hóa ra hoa tươi của sự sống. Hoa của mùa xuân mà.

Con ở miền Nam ra thăm Lăng Bác

Nghĩ về Bác, đồng bào miền Nam có nỗi đau riêng. Chẳng ai là không nhớ tới câu đùa của Bác, khi có đại biểu e ngại cuộc chiến tranh chống Mỹ kéo dài, mà Bác ngày càng tuổi cao sức yếu (nguyên văn: e khi Bác trăm tuổi), Bác cười nói: "Bác bảo các chú chiến đấu 5 năm, 10 năm, 20 năm, chứ có bảo các chú chiến đấu... 21 năm đâu. Năm ấy, bác 99 tuổi (khi nói câu ấy, Bác của chúng ta 79 tuổi - PK) Bác vẫn còn 1 năm nữa để đi thăm đồng bào chiến sĩ miền Nam yêu quý". Câu nói ấy đã gây xúc động mạnh... trĩu nặng lòng người đi viếng Bác... Những nỗi niềm chỉ chực ùa ra. Đây kia:

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Phút chốc, những rặng tre, khóm tre trụ bên Lăng Người đã được "nới" rộng, "bát ngát" trong tâm tưởng của tác giả, không phải vì chúng thấp thoáng trong sương dày, mà vì trạng thái cảm xúc của anh khi ấy. Trước những ảnh hình thân thuộc, tác giả rưng rưng nước mắt. Và chỉ như thế anh mới thấy hàng tre thành bát ngát. Chúng nhòa đi, miên man:

...xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng

Hàng tre không còn là hàng tre cụ thể nữa, nó đã hoá biểu tượng...

Thông thường, với những bài thơ mà "xuất phát điểm" là những công chuyện có thật (như việc vào Lăng viếng Bác chẳng hạn), thì không khí tình cảm sẽ chi phối việc sử dụng chất liệu, hình ảnh trong bài. Với bài này, không khí trang nghiêm thành kính đã khiến tác giả phải có những hình ảnh tương xứng... Có thể có người cho là sáo, như việc lấy mặt trời ví với Bác, đối sánh cây tre với tư thế dân tộc. Nhưng cái không khí mà tác giả gây dựng được đã chứng thực cho những liên hệ như vậy. Tôi không nghĩ, và độc giả nữa, cũng không nghĩ tác giả đại ngôn. Cả cách tác giả bày tỏ tình cảm ở đoạn kết bài thơ:

Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh Lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

Sự đời, nhiều khi cũng vẫn ý tứ như vậy, nhưng người này nói ra thì mọi người xúc động, mà người khác thì hóa ra đại ngôn. Tôi nghĩ, cái tâm của tác giả là ở chỗ này đây. Mà không riêng gì Viễn Phương, cách đây 85 năm, khi trong trường ca "V.I.Lênin", thi hào Maiacốpxki bày tỏ thiện ý sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời mình cho một hơi thở của Lênin (khi V.I. Lênin tạ thế), nào ai dám nghĩ tác giả chẳng thành tâm? Càng không thể nghĩ như thế khi biết Lênin từng có lúc bộc bạch rằng: "Tôi không có thì giờ để ốm". Đọc "Vào Lăng viếng Bác" của Viễn Phương, ta thấy cách diễn đạt dung dị, ý tưởng không mới lạ, nhưng vẫn làm ta xúc động. Xúc động như chính nhà thơ:

Dẫu biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim? 

Ảnh: Minh Trí.

Con ở miền Nam ra thăm Lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng

Ngày ngày mặt trời đi qua trên Lăng
Thấy một mặt trời trong Lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng Bảy Mươi Chín mùa xuân

Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Dẫu biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim?

Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh Lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

Phạm Khải

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức khai mạc trọng thể sáng 20/1 tại Hà Nội. Là sự kiện chính trị có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với sự phát triển của đất nước trong giai đoạn mới, Đại hội đã và đang thu hút sự quan tâm sâu sắc của dư luận quốc tế.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã khai mạc trọng thể vào sáng 20/1, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Trực tiếp tham dự đưa tin về Đại hội, các phóng viên kiều bào thể hiện trách nhiệm và tâm huyết, góp phần lan tỏa thông tin chính thống, kết nối Đại hội với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư bám sát định hướng, chủ trương phát triển đất nước trong giai đoạn tới; kế thừa, phát huy những bài học kinh nghiệm; tập trung lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện tốt công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, để Đảng ta thật sự là đạo đức, là văn minh.

Ngày 20/1, TAND TP Hà Nội mở phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử bị cáo Lê Văn Vàng (SN 1981, cựu Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu hợp tác phát triển giáo dục, thuộc Liên Hiệp các hội Khoa học kỹ thuật Việt Nam) và tuyên phạt bị cáo 5 năm 6 tháng tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Gần 560 thư, điện mừng gửi tới Đại hội XIV của Đảng là nguồn cổ vũ, động viên to lớn đối với công cuộc đổi mới của nhân dân Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam khởi xướng và lãnh đạo, cũng là biểu hiện sinh động của quan hệ hợp tác, hữu nghị ngày càng sâu sắc giữa Đảng ta với các chính đảng, tổ chức, bạn bè quốc tế và kiều bào ở nước ngoài.

Ngày 20/1, Công an cửa khẩu Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng cho biết, đơn vị vừa nhận được thư điện tử cảm ơn của bà T.H.Đ.L., hành khách trên chuyến bay VN133 từ Đà Nẵng đi TP Hồ Chí Minh, bày tỏ sự xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với lực lượng Kiểm soát an ninh sân bay vì đã tận tâm hỗ trợ tìm lại tài sản có giá trị bị thất lạc.

Trong chương trình nghệ thuật chào mừng Đại hội XIV của Đảng dự kiến diễn ra vào tối 23/1 tại Sân Vận động Quốc gia Mỹ Đình sẽ có 250 cán bộ, chiến sĩ, nghệ sĩ của Đoàn Nghi lễ CAND, Bộ Tư lệnh Cảnh sát Cơ động biểu diễn. Đây là lần đầu tiên trong một chương trình nghệ thuật có sự huy động đông đảo nhạc công nhất của Đoàn (200 nhạc công).

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文